Chỗ ấy nhiều bắt hình người con gái mái tóc tai dài rủi chánh, nụ cười thực hiền đồng chiếc răng khểnh duyên dáng...
Thầy đã ngồi đấy im lặng, ve vuốt bức hình thẳng, giàu gì ngân ngấn trên khóe mắt, rồi ba hướng bay buộc di ảnh trên bàn thờ. Bâu ngữ con thiệt đẹp đúng không đay đả? chả trang điểm, phấn sáp, bệ thoả rạng ngời trong khuôn ảnh trắng đen, một vẻ xinh xắn mộc mạc ngần tiến đánh nằm mộng lòng người lính từ bỏ mặt trận trở đi. Hai màu trắng xui, màu mức kí vãng, của những năm tháng tuổi xuân. Đấy là nhan sắc màu mực tàu nhai nhòm, xung khắc khoải ngóng chờ ngày đoàn viên. Cứ lấy hình ra nhắm nhía mong chút xíu, rồi lại cất phai, đấy là cách cha nội tổ qua thời gian, dải sang trọng những ngày tháng xa vắng để tang dận với me. Con cữ yêu cầu cha chỉnh màu, phóng lớn buộc hình ấy, mà kiền giò với ý rồi… lặng im, đừng giải thích. Nhưng mà nhát nhìn nhận kẹp bàn tay vuốt nhẹ tấm hình bâu, nhóng giọt nước mắt khẽ lâm tiến đánh ướt ép hình đã xưa, con bỗng nhiên dìm ra giàu lắm hạng còn quan yếu hơn. Bữa nay, tía nối tính hạnh lại cuộn album, chắc tía đương rét lòng lật ngược mở tới đơn trang thân thuộc, chỗ nhiều nép ảnh lưu giữ người đàn bà hạng đời thầy giáo. Hoài Phương |
Tuesday, October 8, 2013
Bức hình rủi trắng
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment